Diễn đã chết, Diễn đã chết Chúng tôi nhảy múa hò reo Như người người da đen Chúng tôi nhảy múa hò reo Thế là nó thoát, thế là nó thoát Thế là nó thoát, đúng rồi, thế là nó thoát Thoát khỏi ngủ, thoát khỏi ăn, khỏi thở Khỏi đêm, khỏi ngày, khỏi tháng, khỏi năm Khỏi chờ, khỏi đợi Khỏi nhìn tình ái đội nón ra đi Khỏi hy vọng ban mai, khỏi buồn thiu buổi tối Thế là nó thoát, thế là nó thoát Khỏi phải đi, khỏi phải đứng, khỏi phải ngồi Khỏi bốn mươi giờ dạy học mỗi tuần Khỏi viết ban đêm, khỏi đến nhà in buổi sáng Hào quang danh vọng thả trôi sông, này nhìn vai nó nhẹ Chiếc lưới mở rồi, thế là nó thoát anh em ơi... Chiếc lưới mở ròi, thế là nó thoát Khỏi phải nhìn, khỏi phải nghe, khỏi phải thấy Những sự dơ bẩn và mặc, Và mặc Những thằng ghen tuông, những thằng chụp mũ Những thằng ăn không nói có Đã chém toàn quốc nát bầm hai vai Thế là nó thoát, thế là nó thoát Cuồng lưu dằn vặt đã trôi đi Khỏi phải nghĩ, khỏi lo âu, sợ hãi Sự thật có phải bao giờ cũng tối như đêm Tình ái có phải suốt đời là canh bạc lận Lịch sử, rút lại, có phải là thằng mù sờ soạng Ném tất cả rồi, ném xuống biển sâu Này nhìn hai vai nó nhẹ Chiếc lưới đã mở rồi Thế là nó thoát anh em ơi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào