Đã từng ngồi với đêm thâu Ngó sương vương trắng thành sầu mênh mang... Đã từng lặng ngắm chói chang Khát khô ngọn cỏ úa vàng ngoài nương... Đã từng tha thiết yêu thương Nhặt gom từng chút mà dường vẫn vơi... Những chiều đếm hạt mưa rơi Chuyền tay nỗi lạnh nghe vời vợi xa Đã từng gào thét phong ba Sóng ngàn trùng bủa, vây ta giữa đời… Ngỡ như mặn đắng quen rồi Chát chua vỡ một tiếng cười dửng dưng Mà sao nước mắt rưng rưng Mà sao lòng chẳng thể đừng xôn xao? Chiều nay cánh nhạn bay cao Về nơi viễn xứ, hút vào thinh không Chiều nay tìm lại Diêu bông Người còn đâu nữa, chặng dừng đã qua…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào